Cùng yêu thích vàng nhưng Trung Quốc và Ấn Độ lại có sự khác biệt!

25/09/2013 // No Comment // Views: 8 views // Categories: Thông tin vàng bạc.
china-could-soon-overtake-india-as-the-biggest-gold-market-in-the-world

Tại Ấn Độ, tầng lớp người dân chính thống và giới thượng lưu có khoảng cách khá khác biệt. Đây cũng là tình cảnh tương tự đang diễn ra tại Trung Quốc. Mặc dù vậy, các hộ gia đình Ấn Độ nói chung không chia sẻ quan điểm cùng với chính phủ, do đó, quốc gia này thiếu sự đoàn kết chặt chẽ mà Trung Quốc đang sở hữu.

Sự khác biệt giữa Trung Quốc và Ấn Độ?

Trong khi cả 2 quốc gia này đều được coi là những quốc gia tăng trưởng nhanh nhất tại châu Á, vẫn có một vài sự khác biệt mà chúng ta cần xem xét dưới đây:

• Tại Trung Quốc, người dân có vẻ sợ hãi trước chính phủ cũng như khả năng “không nghe lời” của họ. Sau gần 48 năm tăng cường áp lực và điều chỉnh suy nghĩ của người dân, Trung Quốc giờ đây đã là một khối cộng đồng cùng hăng say lao động, cùng âm thầm phục vụ chính phủ và nâng cao chất lượng cuộc sống của mình. Họ cùng nhau thực hiện chương trình đô thị hóa đặc biệt của đất nước và kết quả hiện nay là gần ¾ dân số đã có cuộc sống khá giả hơn. Trung Quốc đang hướng tới mục tiêu trở thành đầu tàu kinh tế thế giới trước năm 2020.

• Trong khi đó, người dân Ấn Độ chỉ có niềm tin ít ỏi đối với chính phủ và các quan chức phục vụ trong bộ máy này.

Nói chung, họ chỉ nhìn thấy chút ít thay đổi trong thế giới của mình. Trí tuệ ngày càng được mở mang, kéo theo số lượng giới trung lưu tăng lên và kích thích họ tìm kiếm những tiềm năng mở rộng bên ngoài quốc gia mình cũng như những việc làm tại các công ty lớn mà phục vụ cho nhu cầu của thế giới phát triển, đặc biệt là lĩnh vực IT. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục giữ quan điểm kinh tế nông thôn mà chối bỏ nền kinh tế thị trường ồ ạt và chỉ đồng ý thay đổi khi chúng phù hợp với họ. Ngập trong thế giới tôn giáo và truyền thống, họ sẽ không thể tiếp tục con đường tìm tới sự phát triển giống như mà Trung Quốc đang được trải nghiệm.

• Truyền thống mang nặng tính chất tôn giáo là yếu tố có ảnh hưởng lớn tới lực mua vàng. Đó không chỉ là việc thể hiện tôn giáo mà còn là hình thức cung cấp bảo hiểm tài chính cho thế hệ sau của các hộ gia đình. Về điều này, Ấn Độ có quan điểm khá giống so với Trung Quốc.

• Tại Ấn Độ, tầng lớp người dân chính thống và giới thượng lưu có khoảng cách khá khác biệt. Đây cũng là tình cảnh tương tự đang diễn ra tại Trung Quốc. Các hộ gia đình Ấn Độ nói chung không chia sẻ quan điểm cùng với chính phủ, do đó, quốc gia này thiếu sự đoàn kết chặt chẽ mà Trung Quốc đang sở hữu.

• Tại Trung Quốc, chính phủ đang có những động thái khuyến khích người dân bỏ vàng vào kho dự trữ quốc gia- dù là với chính sách tịch thu hoặc trao đổi trái phiếu hết hạn hay đơn giản là những yêu cầu tiếp cận vàng tại ngân hàng- thì nhiều người vẫn tin rằng người dân Trung Quốc đa số đều cảm thấy thoải mái khi ủng hộ cho chính phủ theo cách thức này.

Ngược lại, những người dân trung bình đang nắm giữ vàng tại Ấn Độ lại chẳng tin tưởng vào chính phủ cũng như chẳng có ý định hỗ trợ chính phủ bằng số vàng cá nhân của mình. Đây là nguyên nhân quan trọng giải thích tại sao sự phát triển của Ấn Độ có liên quan đến vàng lại thu hút sự quan tâm lớn đến vậy.

Chiến dịch “Tiết kiệm vàng” tại Ấn Độ

Chương trình mang vàng của chủ sở hữu đem giao cho các hãng chế tác- người sẽ phát hành chúng cùng với một “chứng chỉ vàng” có giá trị trong 3 năm sau đó có thể được áp dụng lại. Lãi suất sẽ được thanh toán dựa trên chứng chỉ này. Thông tin đính kèm kế hoạch phủ nhận sự cần thiết phải nhập khẩu vàng dựa trên số vàng nhàn rỗi trong dân.

Tuy nhiên, kế hoạch cũng gặp phải một số rào cản bởi vì một lúc nào đó nhu cầu lấy lại vàng sẽ phát sinh. Nếu vàng được bán trở lại vào nền kinh tế, thì cách duy nhất để điều này có thể xảy ra là vàng được nhập khẩu từ nước ngoài, do đó, điều này lại phá hỏng mục đích ban đầu của chương trình.

Một khả năng nữa là vàng sẽ được cất giữ tại các ngân hàng và họ sẽ chi trả lãi suất theo cách tương tự. Tuy nhiên, các ngân hàng lại chịu sự chi phối của chính phủ, do đó, họ có thể sẽ chịu áp lực cho vay vàng từ “cấp trên” này- những người có thể sử dụng chúng để giải phóng các khoản vay từ nước ngoài.

Nói tóm lại, mục đích cuối cùng của tất cả các kế hoạch này là lấy vàng của tư nhân gom vào một mối- đó là chính phủ. Nó không thể hiện thẳng thừng là chính sách tịch thu vàng nhưng thực tế lại chẳng khác gì nhiều.

Giavang.net


//Tin tự động cập nhật//