- Câu lạc bộ văn thơ

Liệu có thể dựa vào vai anh để khóc ?







DỰA VAI ANH MÀ KHÓC 

Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
Có cuộc đời nào mà chẳng xuống thấp lên cao
Có môi nào chưa dừng vì tiếng nấc
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Và có một ngày con tàu em rời bến
Sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây

Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng đời người lừa lọc
Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi, dựa vào vai anh mà khóc.

 

LIỆU CÓ THỂ DỰA VAI ANH MÀ KHÓC?

Anh từng cho em một bờ vai
Em đã một lần ngã mình vào đó
Vòng tay ấm, Bờ vai êm
Trái tim em bỏ ngỏ
Bình yên – Vỡ òa
Cảm nhận hơi ấm trái tim anh
 
Để em suốt đời khao khát bờ vai anh
Sớt chia cùng em bao nỗi đời gai góc
Nhưng dối gian, lừa lọc
Lớn nhất cuộc đời
Làm tim em ứa máu
Lại đến từ anh
Em chia sớt cùng ai?!
 
Em đi qua năm tháng rộng dài
Mang dang dở tình anh và trái tim nhỏ máu
Anh vẫn muốn dành cho em bờ vai đã dành cho người khác?
Gang tấc này hóa ngàn dặm xa xôi!
 
Mất anh rồi
Em mất cả trần gian
“Em không bao giờ thiếu một bờ vai”
Nhưng em cần bờ vai cho em duy nhất!
 
Em sẽ đào sâu chôn chặt
Giá có thể dựa vào vai anh mà khóc
Anh ơi!
 
                                                          Hồng Nhung

 

Đăng bởi : Kẹo Cô Nương

 

Email : [email protected]

3 thoughts on “Liệu có thể dựa vào vai anh để khóc ?

  1. Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
    Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
    Có cuộc đời nào mà chẳng xuống thấp lên cao
    Có môi nào chưa dừng vì tiếng nấc
    Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
    Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

    Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
    Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
    Kể cho anh chuyện đời gai góc
    Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
    Vì anh suốt đời là một sân ga
    Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
    Và có một ngày con tàu em rời bến
    Sân ga này sẽ vẫn mãi còn đây

    Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
    Hãy trở lại dựa vai anh mà khóc
    Than thở với anh rằng đời người lừa lọc
    Sẻ bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
    Em luôn có bờ vai anh để khóc
    Em sẽ không bao giờ bị lẻ loi cô độc
    Em không bao giờ thiếu một bờ vai
    Em không bao giờ thiếu một vòng tay
    Khóc đi dựa vào vai anh mà khóc.

  2. Tại sao em không dựa vào bờ vai đó để cảm nhận hơi ấm mỗi khi đông về, củng cố sự tự tin,nghị lực, vững vàng khi có khó khăn gian khổ.
    Nếu em làm điều đó thường xuyên, thì bờ vai kia thực sự mới là điểm tựa và con đường của tương lai. Chỉ tựa vào để khóc khi ta muốn khóc thôi và lúc đó, khoảnh khắc đó bờ vai ta muốn tựa phải là mái hiên nhà ai đó mà khi ta đang đi trên đường gặp mưa.
    less be bygone, be bygone what will be, will be
    good luck and succesfull

  3. Cơ nhưng cũng phải thật lòng, trải lòng với pác Bùi Thế Tuấn rằng thì là mà : đây là bài thơ , em thấy nó hay, em bót lên trang thơ của oét – sai mình chia sẻ cùng mọi người thôi chứ chả phải tâm sự của em ( cho dù nó cũng có phần nào giông giống, giông giống )

    Còn nếu em mờ có 1 bờ vai để dựa thì em dựa hết cả 4 mùa xuân – hạ – thu- đông bác ạ 😀 .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *